Vào một buổi sáng mùa thu bình thường trong chuỗi những ngày bình thường, Cô Bé đi lang thang trên đường với vẻ vô tư lự, mặc cho làn gió thu khô mơn trớn làn da, bỏ ngoài tai tiếng cười đùa đến là đáng yêu của bọn nhóc đuổi nhau đi học về, không hề để ý đến sắc vàng đẹp lạ lùng của hai hàng cây bên đường chuyển màu lá. Vì có gì là đặc biệt đâu, đó chỉ là một ngày bình thường thôi mà. Rồi bỗng nhiên, rơi vào tầm mắt Cô Bé là cái gì đó ánh lên màu đỏ. Tò mò, Cô Bé nhặt lên xem. Trong tay Cô Bé là một khối cầu tròn phát sáng. Và kì lạ làm sao, khối tròn như được hấp thụ hơi ấm từ bàn tay nhỏ xíu của Cô Bé, sáng bừng lên.

Sung sướng, Cô Bé mang quả cầu về nhà, nâng niu yêu chiều quả cầu lắm. Cô Bé yêu quả cầu đến mức tự tay làm cho quả cầu hẳn một ngôi nhà bằng những que tăm nhỏ xíu (Ngôi nhà ngốn của Cô Bé cả một tuần hí húi đấy!) Rồi Cô Bé còn làm cho quả cầu hẳn một cái đệm thật êm, để quả cầu không bị lạnh vào mùa đông sắp tới. Tối tối, cô lại đặt quả cầu vào lòng bàn tay và quả cầu lại sáng hơn lên.

Quả cầu làm Cô Bé vui lắm. Mỗi lần chạm vào hay chỉ đơn giản là nghĩ đến quả cầu, Cô Bé lại cảm thấy có cái gì đó ấm áp lại thường, và cứ khiến Cô Bé mỉm cười suốt. Từng ngày trôi qua chẳng còn là chuyện đương nhiên và bình thường nữa. Cô Bé cảm nhận được từng bước đi nhỏ của thời gian, thấy được cái lành lạnh của gió heo may lướt qua da thịt, nghe rõ và vui cùng tiếng cười đùa của lũ trẻ và những lúc ngước lên hai hàng cây bên đường, Cô Bé lại bàng hoàng ngỡ ngàng trước sắc thu vàng rượm trên từng chiếc lá. Mỗi ngày, cô thức dậy với niềm hào hứng và nguồn năng lượng tràn trề. Cô Bé dám chắc là quả cầu có sức mạnh nào đó thần bí.

Cô Bé quý quả cầu lắm, cô khoe hết với những người cô gặp. Nhưng chẳng hiểu sao, chẳng ai thấy được sắc đỏ đầy mê hoặc đẹp đẽ ấy cả. Có người còn hỏi cô tại sao cô lại thích thú với một viên bi đen sì như vậy? Cô Bé vẫn yêu quả cầu, nhưng ngày qua ngày, những câu nói của mọi người khiến cô bận lòng, thi thoảng còn làm Cô Bé buồn nữa. Ngẫm lại thì nhiều khi quả cầu cũng là Cô Bé mệt lắm. Nhiều khi quả cầu nóng lên rất khó giữ, rồi giữ quả cầu lâu cũng làm Cô Bé mệt nữa. Đột nhiên, Cậu Bé hàng xóm gạ đổi Cô Bé quả cầu lấy một con búp bê có hai bím tóc màu vàng mềm mại dài đến ngang vai, đôi mắt lục long lanh với hàng mi cong dài có thể nhắm lại khi đặt búp bê nằm xuống ngủ, con búp bê mà Cô Bé vẫn thấy ở cửa hàng dưới phố và trong đám bạn cô đứa nào cũng ao ước. Được con búp bê này thì oai phải biết. Băn khoăn một chút, rồi Cô Bé gật đầu.

Nhưng búp bê chỉ làm Cô Bé thích một thời gian. Vì búp bê chẳng cho cô nguồn năng lượng và sự hào hứng mỗi sáng thức dậy. Búp bê chẳng làm Cô Bé lúc nào cũng cười mỗi khi nghĩ về nó. Vì búp bê không phải là quả cầu. Cô Bé đi đòi lại quả cầu, nhưng quả cầu đã biến mất.

Giờ đây mỗi ngày, mỗi lúc đi trên con đường vắng với hai hàng cây cổ thụ dài chạy dọc, Cô Bé lại ghé mắt tìm kiếm mọi ngóc ngách, góc khuất, với khi vọng một ngày nào đó, lại nhìn thấy thứ ánh sáng đỏ ấm áp thân thương kia.

Cô Bé nào biết rằng, quả cầu ấy mang tên Đam Mê. Nhiều khi ta gặp nó một cách rất tình cờ, đến với nó vì tò mò. Nhưng đam mê không phải chỉ là tình yêu, lòng ham thích, đam mê còn là những nỗ lực, những kiên trì dành cho đam mê của mình, y hệt Cô Bé xây nhà cho quả cầu vậy. Và đam mê cũng cần rất nhiều sự  kiên định vượt qua suy nghĩ của người khác, nhiều khi cần cả hi sinh – cái mà Cô Bé đã không làm được. Nhưng một khi đã cảm nhận cái cảm giác sung sướng hạnh phúc mà niềm đam mê mang lại và cảm giác trống rỗng lạc lõng khi nghi ngờ và đánh đổi đam mê lấy “con búp bê” xinh đẹp nào đó, bạn sẽ sẵn sàng làm bất cứ thứ gì để có lại được. Vì vậy, Cô Bé chỉ muốn nói với bạn rằng, “Một khi đã tìm ra đam mê của mình, ĐỪNG BAO GIỜ ĐỂ TUỘT MẤT.”

Nguồn ảnh: Internet.

H.P.

Có nỗi buồn mỏng tang như hạt lệ
Cảm ơn và xin lỗi
[fbcomments]