Kính tặng các thầy cô giáo tổ Văn, trường THPT Chuyên Lương Văn Tụy

Ngày tri ân
Con cầm bút viết về thầy
Sao bỗng thấy lòng mình trĩu nặng
Chẳng biết bắt đầu từ đâu
Những kỉ niệm cứ dần hiện lên trên trang giấy trắng
Dòng lưu bút ngủ vùi trong yên lặng
Bỗng một ngày
giở lại
nhớ khôn nguôi

Năm tháng vô tình, năm tháng mải miết trôi
Chuyến đò đầy bao nhiêu lần cập bến
Bao nhiêu học trò trở về
như đã hẹn?
Bài học năm nào
có còn nhớ
hay quên?

Chẳng biết tự khi nào con đã dần lớn lên
Biết thương mẹ thương cha ngày ngày chắt chiu hạt gạo
Thương đất quê mình nhuốm nâu mào áo
Thương tóc ai dài
Vai mỏng
Mắt sâu

“À ơi…
Ai về cho gửi buồng cau
Buồn trước kính mẹ buồng sau kính thầy” (1)

 Mồ hôi đổ xuống luống cày, hạt thóc sẽ nảy thành cây
Thầy dạy con biết tin vào những điều chân thật
“Ở hiền gặp lành” (2)
Dẫu cuộc đời là muôn vàn đắng cay được mất
Dẫu thế giới hai phần ba nước mắt
Buồn nhiều hơn vui

Con biết đứng lên sau những vấp ngã cuộc đời
Biết mỉm cười sau nhiều mất mát
Biết nắng sẽ lên sau những ngày mưa nặng hạt
Biết thương mình
Bởi thương mẹ thương cha

Chợt nhớ bài học từ những ngày rất xa
Nhớ câu Kiều thầy đọc – tiếng kêu thương đứt ruột
Nhớ mười ngón tay Tnú rực như ngọn đuốc
Nhớ sông Đuống kiên cường
Chảy vào dạ
Em – anh

Có những điều, như câu hát còn xanh (3)
Dẫu tóc thầy mỗi ngày thêm sợi bạc
Dẫu cuộc đời bao nhiêu lần đổi khác
Cay đắng ngọt ngào
Thầy nhỏ xuống trang thơ

Lời cuối cùng thầy dạy: Hãy biết ước mơ
Hãy dám sống như chính mình muốn sống
Ta sinh ra ở đâu và vì sao
Ta không được chọn
Nhưng những ngả đường luôn luôn chờ đón
Hãy biết chọn một hướng cho riêng mình

Nghĩ về thầy, con chỉ biết lặng thinh
Những kỉ niệm đong đầy trang giấy trắng
Muốn nói xin lỗi và cảm ơn
Mà chỉ biết cúi đầu, nín lặng
Câu ca dao tự bao giờ văng vẳng
“Sông đời bất chợt nông sâu…” (4)

 Lê Thương, chuyên Văn, K52 – LVT

——————-

(1), (4): Ca dao
(2): Thành ngữ
(3) Lấy ý từ bài thơ “Thời gian” của Văn Cao

Điều kì diệu của những cái tên
Sông Mã trong tôi...
[fbcomments]