Hai mươi
Chúng tôi cầm bút vẽ những nụ cười
Đi ngang qua tuổi trẻ
Cảm ơn em
Mùa hè xanh còn lại đây có lẽ
Là môi cười
Mắt biếc
trong veo

Ngày chia tay một vùng quê nghèo
Có cô giáo vừa đến trường đã khóc
Buổi cuối cùng lớp mình không học
Mắt xoe tròn
hôm ấy cũng xa xăm

Tôi lặng người
“Cô có trở lại thăm?”
Câu thỏ thẻ vỡ òa trong tiếng nấc

Có khi nào
Em chợt thức giấc
Vội tìm khăn quàng
Trang giáo án chập chờn mơ

Có khi nào em ngược một dòng thơ
Nhớ tiếng ai đọc bài hôm ấy
Nhớ bài học năm nao em đã dạy
“Tre xanh
xanh tự bao giờ…”

Có một đồi hoa biêng biếc màu chờ
Có con đường xanh như tuổi trẻ
Có một vùng heo may
Sao mà da diết thế
Có tiếng ai cười
ai hát
vẫn đâu đây…

Ngày trở về còn chưa kịp nắm tay
Để day dứt lần cuối cùng gặp mặt
Chẳng thể ôm em
thì thầm
lau nước mắt
“Sẽ gặp lại mà
đừng khóc nữa
nghe em…”

70 năm sau những quả bom nguyên tử
Ngày Voi Thế giới
[fbcomments]